![]() | Hạ Thiên [SV!][ON ] Wap Free |
Về đến khu chung cư, ngước nhìn lên ban công và phòng khách sáng đèn của ngôi nhà quen thuộc, tâm trạng cô mới dần lấy lại bình tĩnh.
Buổi chiều, cô nhận được điện thoại của Phó Tử Ngộ.
“Bác sỹ yêu cầu cậu ấy nằm viện một tuần.” Phó Tử Ngộ nói: “Nhưng cậu ấy chẳng thèm bận tâm, không ai có thể ngăn cản nên anh đành đưa cậu ấy về nhà.”
Trước khi lấy chìa khóa mở cửa, Giản Dao gọi điện thoại cho đội trưởng hình sự: “Đội trưởng, hai hiện trường gây án và nhà của Chương Thành có xuất hiện điều gì bất thường không?”
Đội trưởng hình sự trả lời: “Không. Chữ viết bằng máu, tiếng Anh mà cô nhắc tới hay dấu hiệu bất thường khác đều không xảy ra. Cô yên tâm đi!”
Sau khi cúp điện thoại, Giản Dao thở phào nhẹ nhõm. Hai vụ án đã trôi qua, “Hắn” vẫn không xuất hiện. Có lẽ hắn đã chết thật rồi.
Tốt quá!
Giản Dao đẩy cửa vào nhà, phòng khách không một bóng người. Bên phòng ngủ vọng ra tiếng nói chuyện.
Giản Dao cởi giày đi vào trong. Đến cửa phòng ngủ, cô thấy hai người đàn ông đồng thời quay đầu về phía cô.
Bạc Cận Ngôn đã thay áo ngủ màu đen, nằm thẳng trên giường. Dưới đầu anh kê mấy cái gối, cao hơn ngày thường. Sắc mặt anh nhợt nhạt, đôi mắt đen nhìn Giản Dao chăm chú.
Phó Tử Ngộ đứng bên cạnh giường, miệng nở nụ cười nhàn nhạt. Anh hỏi: “Công việc tiếp theo của vụ án có thuận lợi không?”
Giản Dao mỉm cười gật đầu: “Thuận lợi ạ.” Cô đi đến bên giường quan sát Bạc Cận Ngôn, đồng thời hỏi Phó Tử Ngộ: “Anh ấy thế nào rồi?”
“Vết thương không đáng kể.” Phó Tử Ngộ trả lời dứt khoát: “Khâu hơn hai mươi mũi thôi.”
Giản Dao chau mày, Bạc Cận Ngôn cũng chau mày.
“Cám ơn cậu đã lắm lời, cậu có thể đi được rồi.” Bạc Cận Ngôn lên tiếng: “Nhớ đóng cửa, đừng quấy rầy chúng tôi. Cám ơn cậu.”
Giản Dao liếc anh rồi quay sang Phó Tử Ngộ: “Anh đừng nghe anh ấy, ở lại ăn tối với tụi em.”
Tuy bị bạn “ruồng bỏ” nhưng Phó Tử Ngộ không hề thất vọng, ngược lại anh mỉm cười: “Tất nhiên tôi sẽ đi. Lẽ nào tôi còn ở lại đây làm kỳ đà cản mũi? Tôi không có hứng thú xem hai người hôn nhau. Có điều...”
Anh nửa cười nửa không nhìn Bạc Cận Ngôn: “Cậu nhớ đừng đi lung tung, tránh làm vết thương nặng thêm. Bây giờ mời cậu phải tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn dò của bác sỹ. Giản Dao, em đừng rời mắt khỏi cậu ấy.”
Bạc Cận Ngôn lạnh lùng liếc Phó Tử Ngộ. Giản Dao lập tức đáp: “Vâng ạ. Đó là lẽ dĩ nhiên.”
Phó Tử Ngộ ung dung ra về. Giản Dao hỏi Bạc Cận Ngôn: “Bác sỹ dặn gì thế?”
Bạc Cận Ngôn trầm mặc vài giây, trả lời: “Ngoài ăn ít cá còn gì nữa chứ?”
Giản Dao phì cười: “Vất vả cho anh quá.”
Cô biết cá là thức ăn dễ gây dị ứng, hàm lượng dinh dưỡng cao. Có quan điểm cho rằng người bị thương có thể ăn cá, nhưng có quan điểm khẳng định không nên ăn. Phó Tử Ngộ không biết chừng cố ý chọc Bạc Cận Ngôn mà thôi.
Bạc Cận Ngôn tựa hồ không muốn tiếp tục đề tài này. Anh nhìn cô chăm chú: “Ngồi lại gần đây.”
Giản Dao lắc đầu: “Không được, em đi tắm đã, toàn thân bẩn chết đi được.” Hôm nay lục lọi đống rác nhà Chương Thành, sao cô có thể ngồi lên giường của anh.
Bạc Cận Ngôn: “Thế thì hôn anh một cái.”
Khóe miệng Giản Dao cong lên: “Cũng không được. Anh nằm yên, đừng cử động đấy nhé.”
Đôi lông mày của Bạc Cận Ngôn lại một nữa chau lại.
Hành động bất tiện, không thể hôn cô tùy thích thì chẳng nói làm gì. Anh còn phải tuân thủ lời dặn dò của bác sỹ?
Nằm trên giường một tuần, không thể vận động kịch liệt... Shit!
Chương 55
Buổi tối thời tiết mát mẻ.
Giản Dao tắm xong liền đi đến phòng Bạc Cận Ngôn: “Em đi ngủ đây, có việc gì gọi em, chúc anh ngủ ngon.” Sau một ngày một đêm liên tục căng thẳng, cả người cô không còn một chút sức lực.
Xem Thêm News: