![]() | Hạ Thiên [SV!][ON ] Wap Free |
“Tại sao anh lại giết người?” Một điều tra viên hỏi.
Chương Thành mơ hồ ngẩng đầu: “Tại sao tôi giết người ư? Tôi muốn trả thù.”
Hai điều tra viên đưa mắt nhìn nhau: “Trả thù gì chứ?”
Chương Thành nói nhỏ: “Trả thù cho anh trai tôi. Anh ấy đã bị ám sát.”
“Bị ai ám sát?”
“Đặc công. Những kẻ đó đều là đặc công Mỹ, đóng giả làm người Trung Quốc. Bọn chúng bật mật mã ở trong nhà, âm thanh rất to, nên bị tôi phát hiện.”
Hai điều tra viên nghiêm mặt, hỏi tiếp: “Tại sao anh lại gây tổn thương cơ quan sinh dục của phụ nữ?”
Chương Thành ngây ra, im lặng nhìn bọn họ.
Sau đó, sắc mặt hắn từ từ đỏ bừng. Hắn hét lên một tiếng: “A...” đồng thời vùng vẫy kịch liệt. Hai điều tra viên giật mình, lập tức lên tiếng ngăn cản. Nhưng Chương Thành trợn trừng mắt, ra sức giãy giụa nhằm thoát khỏi còng tay, lao về phía bọn họ...
Lúc rời khỏi phòng thẩm vấn, Giản Dao nhìn thấy một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi ngồi cúi đầu trong căn phòng ở phía đối diện. Anh ta trông rất ủ rũ, hai tay túm tóc trên đầu.
Bên cạnh anh ta là một người phụ nữ ngoài ba mươi, sắc mặt chị ta rất khó coi, miệng không ngừng lải nhải: “Cuối cùng cũng gây chuyện, giết người cơ đấy! Tôi đã sớm biết thằng em trai nhà anh là mầm mống gây họa. Anh còn quan tâm đến nó làm gì? Để nhà nước chăm lo cho nó, tại sao anh phải quan tâm đến nó?”
Người đàn ông ngẩng đầu, cất cao giọng: “Cô câm miệng ngay cho tôi. Nếu không phải mấy tháng gần đây nghe lời cô, bệnh tình của chú ấy đâu đến nỗi nghiêm trọng như vậy.”
“Anh còn mắng tôi à.” Người phụ nữ vung tay cho anh ta một bạt tai.
***
Chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng Giản Dao rất khó chịu.
Câu chuyện của Chương Thành thật ra tương đối đơn giản. Một gia đình bình thường có đứa con mắc bệnh tâm thần, kinh tế dần trở nên khó khăn. Nhưng mấy năm trước vẫn còn tạm ổn. Bố mẹ và người anh trai đều tận tâm tận lực chăm sóc hắn.
Sau khi bố mẹ qua đời, chăm sóc Chương Thành trở thành trách nhiệm của một mình anh trai. Người đàn ông ngoài ba mươi tuổi bỏ hết số tiền kiếm được vào em trai, do đó anh ta khó có thể tìm bạn gái.
Vài năm sau cuối cùng anh ta cũng kết hôn. Nhưng đối phương đưa ra điều kiện duy nhất là không cho em trai sống chung. Người anh trai vất vả bao nhiêu năm, cuối cùng cũng phải suy nghĩ đến bản thân một lần.
Nhưng làm thế nào bây giờ? Bệnh viện tâm thần tư nhân tiền viện phí quá cao, bệnh viện nhà nước không đến lượt. Hơn nữa, bản thân người anh cũng không nỡ để em trai vào viện, sợ hắn chịu thiệt thòi. Bản thân chị dâu càng không muốn cho Chương Thành vào viện. Vào viện không biết chừng lại phải mất tiền, đó là phiền toái cả cuộc đời chứ chẳng giỡn chơi.
Thế là tình trạng này cứ kéo dài mãi. Trước đây người anh trai mỗi tháng lén lút đi thăm Chương Thành mấy lần. Nhưng thời gian này vợ anh ta sắp sinh con, sống chết bám lấy anh ta. Anh ta đã hơn hai tháng không đi thăm Chương Thành. Chị dâu cũng có sự ích kỷ riêng, chị ta chỉ mong người chồng bỏ mặc em trai, để thằng điên đó muốn đi đâu thì đi. Tốt nhất biến mất hoàn toàn, không bao giờ liên hệ...
Người em sống một mình trong ngôi nhà nhỏ đợi anh trai hết ngày này qua ngày khác. Bệnh tình của hắn vốn trở nên nghiêm trọng từ đầu năm nay nhưng không ai hay biết. Một mình hắn ở trong thế giới của riêng mình, thần kinh tiếp tục căng lên như dây đàn, cho đến khi suy sụp hoàn toàn.
Anh trai chết rồi, hắn nghĩ, mình phải đi trả thù.
***
Lúc Giản Dao rời khỏi Cục cảnh sát đã là sáu bảy giờ tối.
Ánh chiều tà bao phủ cả thành phố phồn hoa huyên náo. Các tòa nhà cao tầng chìm trong ánh nắng vàng rực rỡ. Giản Dao cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Có lẽ do nguyên nhân thức thông đêm không ngủ, cũng có thể do xuất phát từ vụ án.
Xem Thêm News: