![]() | Hạ Thiên [SV!][ON ] Wap Free |
Hai người lại chờ đợi một lúc, cuối cùng cũng có tin tức mới. Nhưng là một tin tức khá tồi tệ.
Giản Dao mở loa ngoài điện thoại. Đầu kia truyền đến giọng nói của người cảnh sát phòng kỹ thuật:
“Giáo sư Bạc, căn cứ vào dữ liệu do tập đoàn xe buýt cung cấp, đối tượng tình nghi xuống xe ở phía đông thành phố vào lúc bốn giờ rưỡi sáng, sau đó hắn biệt tăm biệt tích. Chúng tôi đang kiểm tra tất cả camera giám sát ở khu vực xung quanh, đồng thời điều lực lượng đi truy lùng. Nhưng hiện tại vẫn chưa có kết quả.”
Cảnh sát đã mất dấu đối tượng tình nghi.
Đúng như Bạc Cận Ngôn nhận định, đi vào khu vực nội thành đông dân cư thì chẳng khác nào ném đá xuống biển.
Giản Dao liếc Bạc Cận Ngôn, gương mặt anh phảng phất phủ một lớp băng.
“Giáo sư có chỉ thị gì mới không ạ? Không có tôi cúp máy đây.” Người ở đầu kia điện thoại nói.
Bạc Cận Ngôn nheo mắt, lãnh đạm mở miệng: “Các anh làm rất tốt, hãy tiếp tục cố gắng.”
Đối phương ngẩn người: “... Vâng.”
Sau khi cúp điện thoại, Giản Dao quay sang Bạc Cận Ngôn, khóe mắt cô ẩn hiện ý cười. Không tồi, anh đã tỏ thái độ nhã nhặn với cảnh sát.
Tuy nhiên, chỉ e đối phương cho rằng, anh đang chế giễu bọn họ làm việc không hiệu quả.
“Bây giờ phải làm thế nào?” Giản Dao hỏi.
Bạc Cận Ngôn lại cầm tấm bản đồ chăm chú quan sát, miệng lẩm bẩm: “Hắn sẽ đi một nơi đặc biệt.”
Giản Dao: “Sao anh biết?”
Sao anh biết hung thủ không phải nhảy đại lên ô tô, đi lang thang giết người không có mục đích?
Bạc Cận Ngôn giải thích: “Tuy bây giờ có lẽ hung thủ không còn tỉnh tháo nhưng bản băng và tiềm thức vẫn tồn tại. Trước khi lên xe buýt 910, hắn không hề nhìn biển báo. Hắn lên tuyến xe buýt riêng biệt, từ trạm đầu đến trạm cuối đi theo lộ trình nhanh nhất. Điều này chứng tỏ, hung thủ từng nhiều lần ngồi tuyến xe buýt này. Hiện tại, hắn cần đi đến một nơi, mang theo ảo giác trả thù, chinh phục và giải thoát.”
“Nhưng làm sao chúng ta biết hắn đi đâu?”
Đúng lúc này, điện thoại của Giản Dao lại đổ chuông.
Cuối cùng, bọn họ cũng nhận được tin tốt lành. “Chúng tôi đã xác định được thân phận của đối tượng tình nghi. Hắn tên là Chương Thành, 28 tuổi, sinh sống ở thị trấn Hồng Vân, nơi xảy ra vụ án đầu tiên.” Người cảnh sát hình sự ở đầu kia điện thoại nhanh chóng báo địa chỉ nơi ở của Chương Thành.
Bạc Cận Ngôn nhanh chóng nổ máy, phóng đi rất nhanh.
“Nhà là nơi ẩn giấu bí mật sâu kín nhất.” Anh nói: “Về điểm này, kẻ tâm lý biến thái và người bình thường không có gì khác biệt.”
Chương 53
Bầu trời hửng sáng nhuộm một màu xanh thẫm. Mặt đất được phủ lớp sương mờ mờ, đặc biệt yên tĩnh.
Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đứng bên cạnh một ngôi nhà nhỏ, xung quanh đều là rừng cây. Đối tượng tình nghi Chương Thành cũng coi như sống tách biệt với thế giới.
Vị trí này tương đối hẻo lánh, Bạc Cận Ngôn lái xe rất nhanh nên đến trước đội hình sự. Do không gian vô cùng tĩnh mịch nên anh và Giản Dao có thể lờ mờ nghe thấy tiếng còi hụ xe cảnh sát ở phía xa xa.
“Chúng ta đợi cảnh sát đến rồi cùng vào nhà?”
“No.” Bạc Cận Ngôn đeo găng tay, khóe mắt anh vụt qua ý cười vui vẻ: “Người đông sẽ không còn nguyên vị nữa.”
Giản Dao cũng không cảm thấy bất ngờ trước thái độ của Bạc Cận Ngôn. Anh chàng này tuy chính trực và thông minh, nhưng gặp vụ án giết người, anh thường không che giấu sự hưng phấn xuất phát từ bản năng.
Vẫn là câu nói cũ, sao anh có thể vừa mạnh mẽ vừa ấu trĩ đến vậy?
“Ok, chúng ta vào trong đi.” Giản Dao mỉm cười. Cô đương nhiên sẽ đi cùng anh.
May mắn là cánh cửa gỗ mỏng màu vàng không khóa, đẩy nhẹ liền mở toang. Một mùi hôi thối khó diễn tả xộc vào mũi bọn họ, làm Giản Dao suýt nôn ọe.
Bạc Cận Ngôn giơ tay bịt mũi, anh không đổi sắc mặt đi thẳng vào nhà. Giản Dao lấy lại tinh thần, cô cũng bịt mũi đi theo anh.
Xem Thêm News: