![]() | Hạ Thiên [SV!][ON ] Wap Free |
Giản Dao hơi quẫn bách.
Bạc Cận Ngôn rõ ràng rất tức giận. Hung thủ loáng một cái đã cướp đi gần mười sinh mạng ngay dưới con mắt của anh. Vậy mà anh vẫn quan tâm đến tâm trạng của cô. Chính vì thế, câu nói tình cảm của anh hết sức u ám.
Cô lắc nhẹ cánh tay anh: “Anh cứ toàn tâm toàn ý phá án đi, không cần để ý đến em. Em không sao cả, em sẽ theo sát anh.”
Câu nói đủ vỗ về chưa?
Bạc Cận Ngôn chậm rãi ngoảnh đầu về phía Giản Dao. Ánh mắt anh ngạo mạn và lạnh lùng: “Lẽ nào em cho rằng anh không có năng lực đồng thời làm tốt cả hai vai trò?” Hai vai trò đương nhiên chỉ “thần thám” và “bạn trai”.
Giản Dao hết nói nổi.
Anh quả nhiên bị tên hung thủ chọc giận. Lúc rời khỏi giường đã bốc hỏa, bây giờ càng bùng cháy dữ dội, dỗ thế nào cũng không xong.
Thôi cứ mặc kệ anh, để anh tiếp tục giận dỗi. Dù sao lúc bực tức, anh sẽ càng phá án nhanh hơn.
Lúc này, phía trước vang lên tiếng kêu một cảnh sát trẻ tuổi: “Tìm thấy rồi! Giáo sư Bạc, chúng tôi tìm thấy rồi!”
Giản Dao giật mình, cùng Bạc Cận Ngôn đi nhanh qua bên đó.
Một chiếc xe phụ trách mảng kỹ thuật của cảnh sát đậu bên lề đường, thùng xe phía sau đặt nhiều máy vi tính. Mấy nhân viên kỹ thuật ngồi trước màn hình, một chàng trai trẻ tuổi chỉ tay vào hình ảnh trên máy tính: “Chính là người này.”
Bọn họ đang xem một đoạn băng từ camera giám sát trên chiếc xe buýt công cộng chạy ban đêm nào đó.
Đây chính là cách xác định thân phận và diện mạo của hung thủ mà Bạc Cận Ngôn nhắc đến.
Khi hiện thực phát sinh mâu thuẫn với lý luận, sự thật sẽ càng chìm trong lớp sương mù dảy đặc, không ít người có lẽ nghi ngờ bản thân, phân vân dừng bước.
Nhưng đối với Bạc Cận Ngôn, chuyện này không thể xảy ra. Anh có sự tự tin tuyệt đối, nhận định bản thân là đúng đắn, tâm trạng không hề bị ảnh hưởng. Anh sẽ tiếp tục kiên định tiến về phía trước theo tiền đề đã được anh giả thiết trước đó.
Về việc suy đoán, Bạc Cận Ngôn đưa ra lý luận đơn giản và rõ ràng: Hung thủ không biết lái ô tô, hiện trường không có dấu vết của phương tiện giao thông khác, không nhân chứng gặp hung thủ. Vậy thì hắn chỉ có một phương tiện duy nhất đi đến hiện trường gây án thứ hai, đó là chuyến xe buýt ban đêm.
Kết quả, Bạc Cận Ngôn đã thật sự tìm ra hung thủ.
Bạc Cận Ngôn cúi thấp người, dán mắt vào màn hình. Giãn Dao cũng dõi mắt theo anh.
Mặc dù hình ảnh có độ phân giải không cao nhưng bọn họ vẫn có thể nhận ra, đó là một người đàn ông có chiều cao trung bình, thân hình gày guộc. Hắn mặc áo khoác màu đen bình thường, đầu tóc rối bù, diện mạo không nổi bật, đôi mắt trông hơi đờ đẫn.
Người cảnh sát trẻ tuổi cho biết: “Đối tượng lên xe buýt vào khoảng 22 giờ, 22 giờ 15 xuống xe. Điểm lên và xuống xe buýt trùng khớp với hiện trường xảy ra hai vụ án mạng.
Một người khác bổ sung: “Đây là khu vực nông thôn, xe buýt công cộng chạy buổi tối hầu như không có hành khách, thảo nào chúng ta không tìm thấy nhân chứng.”
“Chính là hắn.” Bạc Cận Ngôn cất giọng nhàn nhạt.
Nghe câu khẳng định của anh, mọi người đều tỏ ra phấn chấn.
“Tôi lại tìm thấy một hình ảnh nữa.” Anh chàng cảnh sát trẻ tuổi reo lên.
Mọi người dõi theo ngón tay của anh ta. Đó là hình ảnh từ camera giám sát của một trạm xe buýt nào đó, người đàn ông tương tự lại xuất hiện.
Anh chàng cảnh sát giải thích: “Thời gian 23 giờ, địa điểm là trạm dừng xe buýt Khu Nữu nằm trong tuyến xe đi qua thị trấn Lễ Dục, cách hiện trường vụ án thứ hai không xa.”
Mọi người đều im lặng. Sau khi sát hại gia đình thứ hai, hung thủ định đi đâu?
Trên màn hình, người đàn ông đứng bất động. Bởi vì hắn mặc áo khoác và quần màu thẫm nên không rõ có vết máu hay không. Bên cạnh hắn là cột biển báo chỉ dẫn các tuyến đường. Nhưng người đàn ông không quan sát biển báo, chỉ nhìn chằm chằm về phía trước.
Xem Thêm News: