![]() | Hạ Thiên [SV!][ON ] Wap Free |
Bạc Cận Ngôn chau mày: “Tại sao tôi lại phải hát?”
Giản Dao ngẩn người, đột nhiên bật cười.
Không phải anh hát rất khó nghe đấy chứ? Nhiều khả năng là như vậy.
Giản Dao lấy điện thoại, cúi đầu nhắn tin cho Phó Tử Ngộ: “Khả năng hát hò của Bạc Cận Ngôn thế nào?”
Phó Tử Ngộ nhanh chóng trả lời: “Anh chưa bao giờ gặp người nào ngũ âm không chuẩn bằng cậu ấy. Hãy tin anh, đừng bao giờ bắt cậu ấy hát, bởi vì đó là một thảm họa.”
Lần này, Giản Dao bật cười thành tiếng.
Bạc Cận Ngôn ghé người về phía cô: “Em cười gì vậy?”
“Không có gì.” Khóe miệng Giản Dao vẫn chưa dứt ý cười.
Bờ vai đột nhiên nặng trĩu. Bạc Cận Ngôn quàng tay qua vai Giản Dao, mùi đàn ông thanh lạnh dần bao trùm toàn thân cô.
Trái tim Giản Dao rung lên một nhịp. Bạc Cận Ngôn ghé sát tai cô: “Cho tôi xem nào.”
Giản Dao lập tức nhét điện thoại vào túi.
Lúc này, âm nhạc bắt đầu vang lên, hai người đồng thời ngẩng đầu, thấy Lý Huân Nhiên ngồi dưới ngọn đèn sáng trên sân khấu, gương mặt điển trai của anh thấp thoáng ý cười. Anh rút micro khỏi cái giá: “Tôi xin tặng bài hát này cho người bạn thân nhất của tôi và bạn của cô ấy.” Lý Huân Nhiên nói nhỏ: “Chúc hai người hạnh phúc. Cũng xin chúc các vị có mặt ở đây hạnh phúc.”
Có lẽ người sắp trình diễn là một anh chàng đẹp trai nên tiếng vỗ tay dưới sân khấu vô cùng nhiệt liệt.
Đến Bạc Cận Ngôn cũng nhếch miệng. Người qua đường A chướng mắt này cuối cùng cũng nói một câu thuận tai.
Giản Dao ngước nhìn Lý Huân Nhiên. Cô không hề cảm thấy ngượng ngùng vì lời chúc phúc đầy mờ ám của anh, mà trong lòng rất cảm động.
Anh luôn đối xử tốt với cô, giống một người tri kỷ, cũng như một người anh trai.
“Mùa xuân năm đầu tiên sau khi xa nhau, ký ức tan chảy như hoa tuyết...” Giọng hát trầm ấm của Lý Huân Nhiên vừa vang lên, cả quán bar ồ lên tán thưởng.
Giản Dao mỉm cười, chăm chú xem anh biểu diễn. Không hiểu tại sao, cô nghe ra một chút bi thương trong làn điệu trầm bổng và dịu dàng của Lý Huân Nhiên.
Một đêm như đêm nay, ai không thấy thoải mái, ai không có chút xót xa?
Giản Dao đảo mắt về phía Bạc Cận Ngôn ở bên cạnh. Hình như anh cũng chuyên tâm lắng nghe, trong khi bàn tay anh vẫn ôm cô một cách tự nhiên.
Giản Dao hơi đỏ mặt. Có lẽ anh cảm thấy làm vậy rất dễ chịu, cũng có thể anh không hề ý thức động tác thân mật này, chỉ thuận tay mà thôi?
Lúc này, Bạc Cận Ngôn giơ tay cầm ly cocktail, nhấp một ngụm.
Giản Dao chưa từng thử loại rượu này, cô hỏi: “Ngon không anh?”
Bạc Cận Ngôn liếc cô, gương mặt tuấn tú lại ghé sát. “Em có thể thử xem sao.” Anh đưa ly rượu lên miệng Giản Dao.
Giản Dao càng đỏ mặt.
Bởi vì động tác này, cả người cô gần như bị anh ôm trọn vào lòng, một cánh tay khoác vai cô, bàn tay còn lại... cho cô uống rượu. Gương mặt hai người chỉ cách một ly rượu.
“Được.” Giản Dao hé miệng, nhấp một ngụm.
Bạc Cận Ngôn nhìn cô, khóe mắt vụt qua ý cười.
“Ngon không?” Anh từ tốn hỏi.
Giản Dao gật đầu: “Không tồi.” Bạc Cận Ngôn cầm ly rượu đưa lên miệng uống một hớp. Từ góc độ của Giản Dao, bờ môi mỏng của anh vừa vặn chạm vào miệng cốc, đúng chỗ cô vừa uống.
“Ừm, quả là rất ngon.” Anh nói.
Tim Giản Dao đập loạn xạ. Người đàn ông này thật là...
Được thôi, cô tin chắc anh không biết thế nào gọi là “nụ hôn gián tiếp”. Mỗi lần ăn cơm, anh thản nhiên gắp thức ăn từ đĩa của cô, lâu dần trở thành thói quen. Đây chỉ là thói quen mà thôi.
Không để ý đến anh nữa... Giản Dao giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục dõi mắt về phía trước, nghe Lý Huân Nhiên hát.
Bạc Cận Ngôn đặt ly rượu xuống bàn, miệng hơi nhếch lên.
Đúng như Giản Dao nghĩ, Bạc Cận Ngôn không biết thế nào gọi là “nụ hôn gián tiếp”. Hành động của anh hoàn toàn làm theo bản năng và trực giác. Trên ly rượu cô vừa uống dường như còn lưu lại mùi hương nhàn nhạt của cô, có vẻ trùng khớp với mùi vị của nụ hôn trong giấc mơ.
Xem Thêm News: